Thiên cổ anh hùng Đường Thái Tông (P.8): Sự biến Huyền Vũ môn

Đường Thái Tông (Ảnh Epoch Times)
Đường Thái Tông (Ảnh Epoch Times)

Tại Huyền Vũ môn diệt trừ nghiệt tặc

Nếu như Thái Tông quả thật muốn đoạt vị, lúc nào mà chẳng thể ra tay? Vào thời khắc sinh mệnh đang trên đà gặp hiểm nguy, Thái Tông thở dài mà rằng: “Cốt nhục tương tàn, là chuyện đại ác từ xưa nay! Ta đã biết cái mối họa này không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra, để nó tự bộc phát, sau đó sử dụng chính nghĩa để đánh lại nó, cũng chỉ đành như vậy thôi chứ không còn cách nào khác sao? Nếu như có con đường khác, tuyệt đối ta không chọn con đường này”.

Thái Tông do dự không quyết định, mọi người trên dưới trong phủ đồng lòng kiến nghị với Thái Tông: “Tề vương vốn không cam lòng ở dưới ngôi vị Thái tử, âm mưu phản loạn còn chưa thành công, đã có lòng muốn diệt trừ Thái tử. Tề vương này lòng tham không đáy, tâm địa ác độc, ra tay tàn bạo, không có việc gì là không dám làm. Nếu như hai người bọn họ mà được đắc thắng, e rằng thiên hạ này cũng không còn thuộc về Đại Đường nữa!”

Điều phải làm để “An xã tắc”:

  • Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Cát không dung Thái Tông, ngay cả Thái Tông muốn tránh về Lạc Dương, vĩnh viễn không tranh giành gì với họ nhưng họ cũng không cho phép, muốn đẩy Thái Tông đến tử địa rồi mới thấy được yên tâm.
  • Nếu như Thái Tông bị chúng tiêu diệt rồi, Nguyên Cát tất sẽ giết chết Kiến Thành mà tự lập ngôi vị.
  • Nguyên Cát là kẻ tiểu nhân, vô đức vô năng, lại có tâm đố kỵ người tài, nếu để thiên hạ rơi vào tay y, quốc chính tất loạn.
  • Khắp nơi Chư hầu chinh chiến còn chưa được nghỉ ngơi, quốc gia còn đang khó khăn, bách tính đang lầm than cơ cực, bọn ngoại tộc đang lăm le nhìn mà thèm thuồng như muốn nuốt chửng trung nguyên .
  • Trùng hợp thay mấy vạn kỵ binh quân Đột Quyết đang đồn trú phía Nam sông Hoàng Hà, bao vây Ô Thành, nếu như trong triều không có người gánh vác được trọng trách, sớm muộn Đại Đường sẽ nguy cơ.
  • Thiên hạ khói lửa, chiến loạn lại tái khởi phát, bách tính sẽ lầm than khốn cùng thay.
  • Lấy võ công an định quốc gia, khai sáng thiên triều thịnh thế, ngoài Thái Tông ra còn ai nữa đây?

Chúng tướng lĩnh trên dưới đồng lòng khuyên Thái Tông rằng: “Đại vương, Ngu Thuấn là người như thế nào?” 

Thái Tông trả lời: “Trí tuệ thâm thúy, tài hoa hơn người, ôn hòa khiêm cung, công chính thành thật, là một người con trai hiếu thuận, là một quân chủ thánh minh”.

Chúng tướng lĩnh thuộc hạ lại hỏi: “Nếu Thuấn Đế lúc khơi thông đào giếng nước mà không tránh thoát khỏi độc thủ lấy đất lấp giếng chôn Thuấn Đế của phụ thân và đệ đệ của ông, thì Thuấn Đế đã biến thành bùn đất trong giếng rồi; Nếu khi Thuấn Đế đang ở kho thóc bị phụ thân cùng đệ đệ ra tay phóng hỏa mà không thoát được, thì cũng đã hóa thành tro tàn cùng với kho lúa, làm sao trở thành Thánh Quân về sau này, đem ân trạch của mình ban khắp thiên hạ cho được, lưu truyền chuẩn tắc cho hậu thế ? Thuấn Đế bị phụ thân dùng roi nhỏ đánh thì cố gắng chịu đựng, nhưng bị đánh bằng gậy to liền bỏ chạy, là bởi vì trong lòng Thuấn Đế suy nghĩ đều là đại sự!”.

“Trời đã ban cho mà không lấy, ngược lại sẽ bị tai họa trừng phạt. Thời đến mà không hành theo, ngược lại phải chịu tai ương”. Trải qua nhiều lần nhường nhịn, đến tận thời khắc này không thể nhẫn nhịn được nữa, Thái Tông quyết định thuận theo thiên ý mà hành động, uy nghiêm đường đường chính chính mà xuất thủ, không khoanh tay chịu chết. Đây mới thật sự là vì đại nghĩa”.

Ngày Đinh Tỵ mùng 1 tháng 6 năm Vũ Đức thứ 9  (tức ngày 29 tháng 6 năm 626), Thái Bạch Kim Tinh xuất hiện vào giờ Ngọ vị trí phương hướng chính Nam. Chưa hết ngày mùng 3 tháng 6  (tức ngày 1 tháng 7 năm 626), Thái Bạch Kim Tinh một lần nữa xuất hiện vào giờ Ngọ vị trí phương hướng chính Nam. Từ xưa cổ nhân đều biết đây là chỉ điềm báo “Hoàng quyền sẽ thay đổi”. 

Phó Dịch mật tấu với Đường Cao Tổ: “Thái Bạch đang nằm ở vị trí địa phận của Tần vương, như vậy Tần Vương sẽ có được thiên hạ”.

Cao Tổ đem mật tấu nói chuyện với Thái Tông. Thái Tông bèn bẩm báo tình hình dâm loạn hậu cung của Lý Kiến Thành và Lý Nguyên Cát cho Cao Tổ , lại nói: “Thần không có một chút nào phụ các huynh đệ, nay họ lại muốn giết thần, họ đối xử với thần như kẻ địch vậy. Nay lỡ thần chết uổng mạng, âm hồn có xuống được suối vàng, sẽ hổ thẹn khi gặp lại bọn gian tặc!” 

Phi tử Trương Tiệp Dư của Cao Tổ trộm biết được ý của Thái Tông, bèn cấp tốc báo cho Kiến Thành. Kiến Thành đã triệu Nguyên Cát âm mưu giết hại Thái Tông, Nguyên Cát nói: “Cho binh lính chuẩn bị mọi thứ ở trong cung phủ, rồi mượn cớ ốm bệnh không lên triều được, để xem tình thế như thế nào”.

Kiến Thành nói: “Quân binh đã chuẩn bị xong xuôi, đang đợi đệ cùng tham gia, dò hỏi tin tức”. (Trích trong quyển thứ 191, Tư trị thông giám)

Đường Thái Tông
Chân dung Uất Trì Cung do Vương Song Khoan vẽ trong “Tấm gương về Trăm vị anh hùng” (Ảnh do Vương Song Khoan cung cấp)
chan dung tan thuc bao do vuong song khoan ve
Chân dung Tần Thúc Bảo do Vương Song Khoan vẽ trong “Tấm gương về Trăm vị anh hùng”. (Ảnh do Vương Song Khoan cung cấp)

Ngày Canh Thân tức mùng 4 tháng 6 năm Đường Vũ Đức thứ 9 (ngày 2 tháng 7 năm 626), Kiến Thành cùng Nguyên Cát sáng sớm đã phái bốn, năm trăm binh sĩ mai phục tại Huyền Vũ môn. Thái Tông gọi Trưởng Tôn Vô Kỵ cùng Uất Trì Cung mang theo một đội tinh binh đi cùng. Thái Tông cùng một đoàn người vừa đi vào, Nguyên Cát giương cung lắp tên bắn về phía Thái Tông trước, nhưng bắn không trúng. Sau đó hai người Kiến Thành, Nguyên Cát liền tiếp tục nhắm về hướng Thái Tông bắn ba mũi tên, Thái Tông sớm đã có phòng bị, trước khi đến đây thì đã mang sẵn áo giáp trên người rồi, nên không bị bắn thương. Trong hỗn loạn như thế, Tần Quỳnh đã nhắm bắn trả lại một tên, mũi tên đó bắn trúng khiến Kiến Thành mất mạng. Nguyên Cát thấy tình thế thất thủ muốn chạy trốn, liền bị Uất Trì Kính Đức một tiễn bắn chết tại chỗ. Đây chính là “Sự biến Huyền Vũ môn” mà lịch sử đã có đề cập đến.

Sau khi bình định xong trận kịch chiến Huyền Vũ môn, Tể tướng Tiêu Vũ cùng quần thần trong triều bẩm tấu với Cao Tổ rằng: “Kiến Thành, Nguyên Cát trước nay không có công lao gì, hai người bọn họ mang tâm đố kỵ với Tần Vương, bọn họ đã sử dụng gian kế với Tần Vương. Hiện tại Tần Vương đã đem bọn họ tiêu diệt rồi, đây là chuyện tốt. Bệ hạ về sau có thể an tâm đem các việc của quốc gia đại sự truyền lại cho Tần Vương”.

Cao tổ nói: “Chuyện đem Đế vị truyền cho Tần Vương, đó chính là tâm nguyện xưa nay của ta rồi”. Lúc ấy Thái Tông nằm vào trong lòng Cao Tổ, khóc lớn một hồi lâu.

Sách sử ghi chép

“Hoàng thái tử Kiến Thành, thân là đích trưởng, vị trí cao chỉ đứng thứ hai sau Hoàng Đế, nhưng hành động lỗ mãng, tính tình hiếu thắng và rất là hà khắc. Thích gần gũi với bọn tiểu nhân, nghe theo lời tà mưu, vứt bỏ thân nhân, ngăn cách với cốt nhục, mưu đồ nghịch tặc, là một người bất hiếu. Tư Đồ Tề Vương Nguyên Cát, thân mang trọng trách, mà không biết suy nghĩ, ăn bổng lộc không ít, chức vị không nhẹ. Nhưng lại làm trái thiên kinh địa nghĩa, hiệp trợ với kẻ đầu sỏ, giúp Kiến Thành hành ác, xúi giục phản loạn, tâm địa đại nghịch bất đạo, nay đã bại lộ. Tội ác của hai người bọn họ vô số, gây họa không ngừng, sớm muộn sẽ bị bắt”. (Trích trong Chiếu xá việc tiêu diệt Kiến Thành, Nguyên Cát – quyển 1 bộ thứ nhất Toàn Đường văn)

“Vua Thuấn không thể nhân từ đối với bốn loại tội trạng, vua Nghiêu không thể dạy dỗ được Đan Chu, nhưng không phải vì thế mà cái chí dũng của họ không có. Trong những năm Thần Nghiêu (danh xưng chỉ Đường Cao Tổ – Lý Uyên ) bị bọn xấu vu oan, những tháng ngày bị Kiến Thành ghen ghét công lao với Thái Tông, nhưng Thái Tông đã vượt qua được những bức bách đó, ai quan tâm đến sự sụp đổ của vương triều, hay sự thịnh vượng của quốc gia, không có thời gian để cho phép những việc vô bổ nữa, và nỗi sợ “huynh đệ tương tàn”. (Trích trong Cựu Đường Thư ‧ Thái Tông bản kỷ)

“Tây Bá hầu Cơ Xương khai sáng nhà Chu, nhà Chu đã xuất hiện ba bậc thánh vương. Dùng văn công mà bình thiên hạ, bằng hữu khắp thiên hạ vậy. Tru diệt nghịch tặc Quản Thúc Tiên và Thái Thúc Độ mà nhà Chu có chính đạo thời Thành Vương và Khang Vương. Thịnh thế của thời Trinh Quán, đến nay vẫn mãi được ngợi ca”. (Trích trong Cựu Đường Thư – Thái Tông bản kỷ)

“Kiến Thành là một con người tàn nhẫn, không có tài cán để làm chủ quản quốc gia đại sự; Nguyên Cát tính tình hung ác, điên cuồng, sẽ khiến tan cửa nát nhà. Nếu không phải Thế Dân anh minh quyết đoán, tích lũy công đức, thì dựa vào đâu để dựng nên 300 năm cơ nghiệp triều Đường, với 20 mấy đời vua? Hoặc giả nếu cứ chăm chăm xét các tiểu tiết, tất sẽ lỡ mất việc lớn, hãy xem bài học của Tần Nhị Thế và Tùy Dưỡng Đế thì không kịp nữa rồi”. (Trích trong Cựu Đường Thư – Cao tổ nhị thập nhị tử truyện)

“Kiến Thành, Nguyên Cát, quả thực là hai tên hung ác. Cấu kết bè phái bên trong bên ngoài, những hành vi đó khiến người và thần không dung. Nhưng khi tối tăm đến cùng thì ánh sáng sẽ xuất hiện, khi nỗi lo ưu cận kề thì Thánh vương xuất lai. Vận mệnh trời ban thuộc về Văn Hoàng (tức chỉ Thái Tông), công đã thành và giữ gìn được chính đạo. Thiện ác đã phân, xã tắc an định”. (Trích Cựu Đường Thư ‧ Cao tổ nhị thập nhị tử truyện)

“Cổ Công bỏ con trưởng Thái Bá, lập Quý Lịch làm Thái tử; Văn Vương bỏ con trưởng Bá Ấp Khảo, lập Võ Vương làm Thái tử. Như vậy có sai không? Nếu như chọn đúng người hiền, ví dụ với người hiền đại công đại đức to lớn như Thái Tông đây, trên hợp ý trời dưới hợp ý đất, thật chẳng khác nào như sự minh trí của Cổ Công và Văn Vương năm xưa vậy, dù người ngốc nghếch đến đâu, cũng biết rõ là Thái Tông nên có được thiên hạ. Cao Tổ có nghi ngờ về mối họa trong vương tộc nhưng không xem xét được thấu triệt, không để ý! Vì thế dẫn đến sự việc Kiến Thành, Nguyên Cát mưu hại Thái Tông, sau đó Thái Tông vận dụng kế sách vừa qua là do cực chẳng đã, là vạn bất đắc dĩ, thực sự mà nói nếu bàn dân thiên hạ đều đứng ở vị trí của Thái Tông thì họ cũng sẽ hành động như Thái Tông, việc này so với việc nghĩa Chu Công tru diệt Quản Thúc Tiên, Thái Thúc Độ, thật sự cũng tương tự nhau vậy”. (Trích trong Thiệu thị văn kiến lục – Tống Thiệu Bá Ôn)

Sáng Thế Chủ đã an bài Đại Đường thịnh thế trở thành đỉnh cao của văn hóa Trung Hoa, tất nhiên cũng sẽ an bài sắp xếp những nhân tố giúp sức để an định thiên hạ, trừ tà ác, diệt bạo loạn.

chan dung phong huyen linh
Chân dung Phòng Huyền Linh. (Ảnh: Tài sản công)

“Viết đúng sự thật”

Trinh Quán năm thứ 14, Thái Tông nói với Phòng Huyền Linh rằng: “Không biết từ xưa đến nay về việc lịch sử của quốc gia, vì sao không để cho Hoàng Đế được xem qua?” 

Phòng Huyền Linh đáp rằng: “Lịch sử của quốc gia là ghi chép đồng thời một cách khách quan cả các việc thiện lẫn việc ác, có nhiều người, nhiều vị quân vương làm những chuyện phi pháp. Vì e sợ các việc làm sai trái của mình bị ghi chép truyền lại cho hậu nhân nên xóa đi các ghi chép sự thật sự kiện về mình, vì vậy người đời sau sẽ không thể thấy được”.

Lý Thế Dân nói: “Ý của Trẫm khác với người xưa. Nay muốn tự mình xem qua lịch sử quốc gia, nếu là việc thiện, cũng sẽ không cần phải bàn luận gì nữa. Nhưng nếu có việc bất thiện, cũng muốn coi xem để lấy bài học giáo huấn mà răn đe bản thân, để tự mình tu sửa. Khanh hãy làm bổn phận viết đúng sự thật lịch sử của khanh”.

Thái Tông nhìn thấy Sự biến Huyền Vũ môn ngày 4 tháng 6, ghi chép không nhiều và viết có né tránh, bèn nói với Phòng Huyền Linh rằng: “Xưa kia Chu Công tru diệt Quản Thúc Tiên, Sái Thúc Độ mà khiến nhà Chu được yên ổn, Quý Hữu dùng rượu độc giết chết Thúc Nha mà làm cho nước Lỗ được an định. Nay những việc Trẫm đã làm, nghĩa cử đó cũng giống với việc làm của người xưa, xây dựng nên sự an định cho xã tắc, làm lợi cho muôn dân bách tính. Việc Sử quan chấp bút, có gì viết nấy không cần che giấu? Nên cắt bỏ những từ ngữ nói quá hoặc không đúng sự thật, hãy viết đúng sự thật của sự việc”.

Quan Thị Trung là Ngụy Trưng tấu rằng: “Thần nghe nói rằng người ở vị trí chí tôn vô cực, không cần lo sợ điều gì. Có sử của quốc gia, căn cứ vào đó để trừng phạt cái ác tuyên dương khuyến thiện, nếu ghi chép không lấy sự thật làm chuẩn, người đời sau sẽ xem như thế nào? Bệ hạ nay bảo Sử quan chỉnh sửa lại đúng trách nhiệm, thật hợp với công đạo vậy”. (Trích trong Trinh Quán chính yếu – Quyển 7  – Luận văn sử)

“Sự biến Huyền Vũ môn” vốn là một sự kiện chói lọi thiên thu tốt đẹp. “An xã tắc, lợi vạn dân”, lời của Thái Tông tràn đầy chính khí, thấu tình đạt lý. Sử quan chấp bút, đường đường chính chính, không có gì khuất tất ẩn giấu!

Tổ nghiên cứu “Nhân vật thiên cổ anh hùng của văn hóa Thần truyền huy hoàng 5000 năm”.

Học Hải biên dịch
Quý vị tham khảo 
bản gốc từ Epoch Times Hoa ngữ

Nguồn: Epoch Times Tiếng Việt


Mời quý độc giả ghé thăm trang Epoch Times Tiếng Việt để cập nhật thêm nhiều bài viết hữu ích hơn.

Minh Chân Tướng là trang cung cấp những bài viết về Văn hóa Truyền thống, quý đọc giả sẽ tìm thấy bài viết hữu ích nhằm khơi gợi những quy phạm, tiêu chuẩn Đạo đức, Văn hóa chính thống cũng như toàn bộ nền Văn hóa Thần truyền huy hoàng 5000 năm lịch sử.

Minh Chân Tướng sử dụng nguyên tắc Chân Thành và Thiện Lương làm kim chỉ nam trong suốt hành trình của mình. Chúng tôi chú trọng tính nhân văn, những bài học lịch sử và văn hóa truyền thống nhằm mang lại những giá trị tốt đẹp nhất cho mỗi người, mỗi nhà và cho xã hội.

Minh Chân Tướng là kênh thông tin phi lợi nhuận, chúng tôi cam kết không quảng cáo (từng bài viết quý vị đọc trên Minh Chân Tướng sẽ không bao giờ hiển thị bất kỳ một quảng cáo nào).

Cảm ơn Quí độc giả đã thường xuyên theo dõi và ghé thăm Minh Chân Tướng!


Email: [email protected] đã sẵn sàng nhận những phản hồi từ bạn!

5 1 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Bình luậnx
()
x