Văn hóa Trung Quốc là văn hóa của Thần

Chuyên mục: Tri thức và Văn hóa (2)

Có một từ trong tiếng Trung gọi là “东西” – “đông tây” (thứ gì đó, cái gì đó). Tôi nhớ khi còn trẻ, tôi thích hỏi tại sao? Liền hỏi người lớn, tại sao gọi là “đông tây”? Người lớn nói sự vật được gọi là “đông tây”, và tôi hỏi: Tại sao sự vật lại gọi là “đông tây”? Tại sao không gọi “bắc nam”, không gọi là “đông nam” và “tây bắc”? Người lớn nói rằng cách gọi như vậy đã được truyền lại từ xưa. Người lớn thuyết pháp thực sự không giải thích được sự thắc mắc của tôi. Nhưng vấn đề này đã vấn vương lòng tôi trong nhiều năm, cho đến khi tôi đọc “Chuyển Pháp Luân” mới giải quyết được nút thắt này trong lòng mình.

Bởi vì thế giới có hai hệ thống chính, một là hệ thống phương Đông và hệ thống còn lại là hệ thống phương Tây. Mọi người thường nói về văn hóa, văn hóa phương Đông và phương Tây. Vì vậy, người Trung Quốc sử dụng những thứ để tóm tắt thế giới. Hơn nữa, hai hệ thống Đông và Tây đã mở rộng sang hệ thống vũ trụ xa xôi hơn. Không chỉ trên thế giới mà mọi người có thể biết, có hai hệ thống lớn như vậy. Tôi nghĩ đây là trí tuệ của người xưa. Điều này muốn nói rằng văn hóa Trung Quốc là “Văn hóa Thần truyền” hay “Văn hóa tu luyện”.

Khi nói đến “Văn hóa Thần truyền”, một số người có thể nghĩ rằng nó có một màu sắc văn hóa nhất định trong lịch sử. Mọi người chấp nhận văn hóa này. Trên thực tế, nó không giống như vậy. Giống như những thứ khác, những ý nghĩa của văn hóa Trung Quốc đã trải qua một thời gian dài đến hôm nay, nó đã ổn định. Mọi người thấy nó rất hợp lý, và những triết lý, những điều họ nói, được tìm thấy trong những khám phá của con người ngày nay có ý nghĩa rất sâu sắc.

Đó không chỉ là từ “đông tây”. Có rất nhiều từ trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta thường nói đầu môi. Nó liên quan đến tu luyện, liên quan đến Đức Phật và liên quan đến vũ trụ này. Ví dụ, trong đoạn văn trên, “Người lớn thuyết pháp thực sự không giải thích được thắc mắc của tôi”, có từ “thuyết” ( 说:nói, giảng). Tiếng Trung kết hợp “thuyết” và “pháp”法. “Thuyết” đã là nói, tại sao bạn lại thêm chữ “pháp”法? Sau khi đọc “Giải thể văn hóa đảng”, tôi hiểu rằng đó là để nhấn mạnh rằng vì Đức Phật dạy Pháp, nó nói lên sự thật và nói về vũ trụ, bí ẩn của cuộc sống. Mọi người nghĩ rằng pháp lý của Phật giáo là rất đúng. Nó rất hợp lý. Để nhấn mạnh, một từ “Pháp” được thêm vào sau từ “thuyết” và trở thành “thuyết pháp”. Sau đó, người ta đã sử dụng nó để mở rộng. Không chỉ “thuyết pháp” mà còn “biện pháp”, “tưởng pháp”( suy nghĩ tìm tòi biện pháp giải quyết), “tố pháp” ( thực hiện pháp, làm theo pháp, ví dụ: “tố nhân” là làm người, “tố quan” là làm quan ) và “phương pháp”. Từ “pháp” trong đó đóng một vai trò quan trọng. Người ta đã thấy rằng lý thuyết tu luyện của Đạo giáo cũng hoàn toàn đúng, và có những từ liên quan đến “Đạo”, chẳng hạn như “ lý” ( 理: quy luật ) là từ “đạo lý” 道理. Cấp cho người phẩm hạnh chính là “đạo đức”道德, vì “đức” 德 là liên quan đến phẩm hạnh của người ta. Cấp cho con đường nói thành “đạo lộ” 道路, bởi vì tu luyện Đạo gia cũng là con đường phản bổn quy chân.

Tất nhiên, “phương” 方 trong từ “phương pháp” 方法 được đề cập ở trên cũng rất thú vị. Những từ liên quan đến “phương” là: địa phương 地方, phương chí  方志 (văn chép địa phương, ví dụ như: Tam quốc chí ) phương ngôn  方言 (ngôn ngữ địa phương), phương vật  方物 (sản vật địa phương), phương viên 方圆 (vuông tròn), phương ngung  方隅 (góc vuông), phương dư  方舆 (xe cộ địa phương), phương thức  方式, phương hướng  方向, và thậm chí cả kê đơn thuốc được gọi là “dược phương”  药方. Thành ngữ “giáo đạo hữu phương” 教导有方(giáo dục, dạy dỗ có phương pháp), “di tiếu đại phương”  贻笑大方, “biến ảo vô phương”  变幻无方, “nghi thái vạn phương” 仪态万方. Tại sao nhấn mạnh chữ “phương”  方? Cho đến một ngày tôi nhìn thấy màn trình diễn của Thần Vận, tôi nhận ra rằng những người trên mặt đất ngày nay đến từ các thiên thể khác nhau trong vũ trụ. “Phương” 方   được thể hiện ở đây là “trường”  场 (ví dụ: môi trường), là các phạm vi và các lĩnh vực khác nhau. Thành phần của các từ cũng nhấn mạnh tính “độc-đặc”  独特 ( một, duy nhất – đặc biệt), tính “đặc hữu” 特有(sở hữu đặc biệt), người xưa có câu: “Vật dĩ loại tụ, Nhân dĩ phương phân” 物以类聚,人以方分. Thời hiện đại, một số người nói rằng “phương” 方 này là một lỗi viết, nhầm lẫn, mà nên là từ “quần” 群 (nhóm) nghĩa là “mọi thứ được tập hợp lại với nhau, mọi người được chia thành các nhóm.” Trong thực tế, ở đây “quần” và “phương” đó là một ý nghĩa. Cuộc sống theo những hướng khác nhau là một nhóm người.

Ngoài ra, chúng tôi nói rằng hai điều này rất giống nhau và thường sử dụng một từ “phảng phất” 仿佛 nghĩa là giống như, tựa hồ, không thấy rõ ràng (cũng viết “phảng phất”  彷彿, trong đó các từ “Phật” 佛 (có âm khác đọc là phất) và “Phật” 彿 là như nhau, và “Phật” 彿 là một từ được sáng tạo. Tại sao “giống như” thế? Điều này có liên quan đến truyền thuyết. Thần Nữ Oa của Trung Quốc tạo ra con người. Nhiều dân tộc có truyền thuyết tương tự. Thần tạo ra con người theo hình ảnh của chính họ. Nhân loại là hình ảnh của Đức Phật. Do đó, nó rất giống với “giống như Phật”.

Vẫn còn nhiều từ như vậy, và bạn sẽ tìm thấy rất nhiều khi bạn xem xét cẩn thận.

Tác giả: Ngô Khản

Nguồn: Chánh Kiến

Minh Chân Tướng là trang tin tức cung cấp thông tin chân thật ở Việt Nam và thế giới, quý độc giả sẽ tìm thấy bài viết hữu ích trong mọi lĩnh vực của cuộc sống, và có thể tự đưa ra nhận định riêng của mình.

Minh Chân Tướng sử dụng nguyên tắc Chân Thành và Thiện Lương làm kim chỉ nam trong suốt hành trình của mình. Chúng tôi chú trọng tính nhân văn, những bài học lịch sử và văn hóa truyền thống nhằm mang lại những giá trị tốt đẹp nhất cho mỗi người, mỗi nhà và cho xã hội.

Minh Chân Tướng là kênh thông tin phi lợi nhuận, chúng tôi cam kết không quảng cáo (từng bài viết quý vị đọc trên Minh Chân Tướng sẽ không bao giờ hiển thị bất kỳ một quảng cáo nào).

Cảm ơn Quí độc giả đã thường xuyên theo dõi và ghé thăm Minh Chân Tướng!


Email: [email protected] đã sẵn sàng nhận những phản hồi từ bạn!

0 0 votes
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments
0
Bình luậnx
()
x